(Chinhphu.vn) - Bắc cầu vượt biển, vận hành nhà máy thông minh…, đó là Thành phố Cảng Hải Phòng hôm nay đang trên đường vươn tới khát vọng phát triển mạnh mẽ, bền vững.

Cầu vượt biển Tân Vũ-Lạch Huyện. Ảnh tư liệu

Trong năm 2018 có 2 sự kiện làm nức lòng người Hải Phòng, đó là tháng 5 hoàn thành cầu Tân Vũ-Lạch Huyện và tháng 9 cầu Bạch Đằng thông xe. Cầu Tân Vũ-Lạch Huyện là cầu vượt biển dài nhất Đông Nam Á, đưa Hải Phòng vươn ra biển đảo Cát Hải; còn cầu Bạch Đằng  kết nối Hải Phòng với Hạ Long một cách tối ưu.

Nhìn ánh mắt, nụ cười và niềm vui trên gương mặt của những người đồng hương trên hai công trình ấy, tôi - một người con của đất Hải Phòng không khỏi bồi hồi, nghẹn lời cảm xúc! Tôi biết tâm trạng những người bà con của mình, khi hôm nay, họ đã “chạm tới một niềm khát vọng” từ bao nhiêu năm trước mong chờ.

Bắc cầu vượt biển…

Đứng trên cầu Bạch Đằng hay ở đầu cầu Lạch Huyện, ký ức đưa tôi về với mảnh đất này hơn 30 năm về trước… Hải Phòng, nơi hạ lưu sông Thái Bình chảy về chia thành 5 nhánh bao bọc Thành phố. Nhờ thế, Hải Phòng có cảng biển quốc tế quan trọng nhất miền Bắc, nhưng cũng… vì thế, Hải Phòng gặp không ít khó khăn khi giao thương với các địa phương khác vì cách trở sông, nước.

Hồi ấy, ngoại trừ Quốc lộ 5 nối Hải Phòng với Hà Nội là có cầu, còn lại đi về phía nam, đến vựa lúa Thái Bình phải xuống xe qua bao nhiêu đò giang; đặc biệt, đi về phía đông bắc tới Hạ Long thì phải qua phà Bính trên sông Cấm, đò Giá qua sông Đá Bạc, rồi phà Rừng rộng mênh mông như biển. Còn muốn sang đất Quảng Ninh lại phải chờ phà ít ra là 2-3 giờ đồng hồ, đã vậy, đường xá lại nhỏ hẹp, quanh co. Đúng là cảnh “gần nhà, xa ngõ”, đò giang quá cách trở… Địa thế , giao thương như thế cũng khó làm ăn lớn, nên kinh tế cứ manh mún, nhỏ bé.

Cũng trong những ngày ấy, mỗi lần sang Hạ Long chơi, người ta bị kẹt xe hay phải chờ phà ở Bến Rừng mấy giờ đồng hồ là chuỵện thường… Nhìn con phà ì ạch chở vài cái ô tô cùng trăm con người lầm lũi vượt sóng bạc đầu qua 2 cây số mới cập bờ mà trong lòng ngao ngán. Lúc đó, ai cũng thầm ao ước có cây cầu để phóng xe qua sông. Nhưng biết đó chỉ là ao ước bởi nhìn những con sóng ào ạt ở cửa Bạch Đằng giang, biết là sức người có hạn, làm sao, bao giờ có được cây cầu?...

Phải chăng, đó chính là khát vọng, khát vọng của người Hải Phòng và cả người Quảng Ninh về một tương lai chế ngự được sông nước để làm ăn, phát triển.

Tương tự như vậy, việc ra với đảo Cát Hải, Cát Bà lại càng khó khăn bởi mỗi ngày chỉ có một chuyến tàu ra đảo xuất phát từ Bến Bính, và chiều chiều tàu lại từ đảo khứ hồi về Hải Phòng. Đi trên con tàu chợ, người và hàng hóa chật chội, chen lẫn với trăm thứ vật dụng thiết yếu từ đất liền tiếp tế ra đảo; những hôm biển động tàu phải nằm bờ và tuyến giao thương tạm bị ách lại…

Nhưng nay thì tình cảnh ấy không còn nữa, vĩnh viễn qua rồi một thời cơ hàn chất ngất!

Cầu Bạch Đằng. Ảnh tư liệu

Cầu Tân Vũ-Lạch Huyện nối dài cao tốc Hà Nội-Hải Phòng ra tận đảo Cát Hải; cầu Bạch Đằng băng qua cửa Bạch Đằng giang bỏ lại phà Rừng nay chỉ còn là kỷ niệm. Cao tốc Hạ Long-Hải Phòng cũng nối ngay vào cao tốc đi Hà Nội và giờ đây chạy xe từ Hà Nội về Hải Phòng chỉ đúng 1 giờ, chạy tiếp ra Hạ Long, bon bon thêm 25 cây số, chạy ra đảo Cát Hải chỉ 14 cây số, còn gì phải ngại ngùng!

Ở các nước văn minh công nghiệp, người ta không gọi khoảng cách giữa các địa phương bằng số km mà nói rằng đi hết mấy giờ xe chạy. Giờ đây, người Hải Phòng cũng có quyền phát ngôn như dân các quốc gia công nghiệp đó rằng “tôi đi Hà Nội mất 1 giờ chạy xe; ra Cát Hải 15 phút và ra Hạ Long chỉ dưới nửa giờ”.

Ôi, đúng là mơ ước mà 30 năm trước chưa bao giờ tôi nghĩ lại trở thành sự thật!

Vận hành “nhà máy thông minh”

Hải Phòng còn là một thành phố công nghiệp hàng đầu của cả nước. Hình ảnh những người thợ, những người cha, người chú của tôi là công nhân Máy tơ, cơ khí Duyên Hải, cơ khí Kiến thiết, bến Sáu kho… của những năm 60 thế kỷ trước còn in đậm trong ký ức tuổi thơ tôi:  Mồ hôi và lấm lem dầu mỡ…

Thế rồi cũng ngày cuối năm qua, chính trên mảnh đất nhọc nhằn ấy thuở trước, nay có một nhà máy mà ngỡ trong mơ! Trong khu công nghiệp Nomura, nơi đã có hàng chục nhà máy cơ khí công nghệ cao của các liên doanh Việt Nam với Nhật Bản, Hàn Quốc, Đài Loan (Trung Quốc); có Nhà máy GE-Brilliat Factory, một trong 5 nhà máy thông minh của Tập đoàn GE (Hoa Kỳ) vừa cán mốc 1 tỷ USD doanh thu từ xuất khẩu sản phẩm sau 8 năm trụ vững ở Hải Phòng.

Thật không tin nổi là lớp thợ trẻ Hải Phòng hôm nay đang tự tin vận hành một nhà máy với hàng loạt trang thiết bị tiên tiến nhất, sử dụng robot và các công nghệ khoan, hàn,  in 3D… để làm ra các tổ hợp như rotor phát điện cho các turbine điện gió và các linh kiện hệ thống điều khiển điện đạt tiêu chuẩn Mỹ và châu Âu, đạt chuẩn xuất khẩu toàn cầu.

Họ, cả nghìn người là công nhân, nhân viên, giám đốc nhà máy nhưng chỉ có 1 chuyên gia kỹ thuật là người Pháp hỗ trợ.

Hơn thế nữa, trong 2 năm qua, GE Hải Phòng đang nỗ lực đổi mới thiết bị, tối ưu hóa sản xuất trên nền tảng kỹ thuật số để nhà máy thông minh hơn trong quá trình sản xuất, nâng cao hiệu suất sản xuất và gia tăng giá trị kinh tế…

Nhà máy sạch sẽ, không vết bụi bẩn, công nhân làm việc chuẩn mực trên từng vị trí, một tác phong công nghiệp hiện đại đã bén rễ nơi này!

Sản phẩm turbine điện gió sản xuất tại Nhà máy GE Hải Phòng. Ảnh tư  liệu

Mừng quá đỗi trước những đổi thay khi cao tốc Hà Nội-Hải Phòng, cầu Tân Vũ-Lạch Huyện và cao tốc Hạ Long-Hải Phòng, cầu Bạch Đằng đã kết nối; khi cùng với Nhà máy GE, còn có nhiều nhà máy hiện đại khác được đầu tư xây dựng từ thời kỳ Đổi mới đang cho quả đầu mùa...

Đó là một triển vọng cực kỳ tươi sáng mà ai cũng nhìn thấy khi hành lang phát triển kinh tế  Đông Bắc của Tổ quốc là Hà Nội-Hải Phòng-Hạ Long gắn kết chuỗi cảng biển quốc tế, các khu công nghiệp hùng hậu và tiềm lực du lịch dồi dào của cả 3 địa phương có cùng động lực là giao thông hạ tầng làm xung lực phát triển…

Đó chính là khát vọng đổi mới, sáng tạo mà đối với nhưng người thuộc thế hệ U65 phải chờ đợi nửa đời người để hôm nay chạm tới niềm khát vọng!

Bút ký của Trọng Trí